Thịt mỡ, Cây dưa nêu, hành, tràng câu đối pháo đỏ. ,bánh chưng xanh. Văn bản Vũ Đình Liên I. Tìm hiểu chung: 1. Tác giả- Tác phẩm - Tác giả: vũ đình Liên (1913 – 1996) là 1 trong những nhà thơ lớp đầu tiên của phong trào thơ mới. - Tác phẩm: Ông Đồ là bài thơ tiêu biểu của tác giả. 2. Đọc, chú thích Trong một thời gian dài suốt mấy trăm năm, nền Hán học và chữ Nho chiếm một vị thế quan trọng trong đời sống văn hóa Việt Nam. Học trò học chữ Nho. Chế độ khoa cử phong kiến dùng chữ Nho Cảnh trường thi năm 1895 Các nhà nho là nhân vật trung tâm của đời sống văn hóa dân tộc, được xã hội tôn vinh. Ông đồ là người Nho học nhưng không đỗ đạt, sống thanh bần bằng nghề dạy học Theo phong tục, khi Tết đến, người ta sắm câu đối hoặc một đôi chữ nho viết trên giấy đỏ dán lên vách, lên cột vừa để trang hoàng nhà cửa ngày Tết, vừa gửi gắm lời cầu chúc tốt lành. Ông đồ được thiên hạ tìm đến, ông có dịp trổ tài. Chữ của ông được mọi người trân trọng, thưởng thức. Ở thành phố, khi giáp Tết xuất hiện những ông đồ bày mực tàu giấy đỏ bên hè phố, viết chữ nho, câu đối bán. Nhưng rồi chế độ thi cử chữ Hán bị bãi bỏ (1915), chữ nho bị rẻ rúng. Trẻ con không còn đi học chữ nho của các ông đồ nữa mà học chữ quốc ngữ hoặc chữ Pháp. “Ông đồ chính là cái di tích tiều tuỵ đáng thương của một thời tàn”(Vũ Đình Liên) I. Tìm hiểu chung: Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già 1. Tác giả- Tác phẩm Bày mực Tàu, giấy đỏ 2. Đọc, chú thích Bên phố đông người qua 3. Kết cấu - bố cục : Bao nhiêu người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài: - Phần 1: Khổ 1,2: “Hoa tay thảo những nét Như phượng múa, rồng bay” => Hình ảnh Ông Đồ thời đắc ý. Nhưng mỗi năm mỗi vắng Người thuê viết nay đâu? - Phần 2: khổ 3,4: Giấy đỏ buồn không thắm => Hình ảnh Ông Đồ Mực đọng trong nghiên sầu... thời tàn. Ông đồ vẫn ngồi đấy - Phần 3: khổ cuối: Qua đường không ai hay Lá vàng rơi trên giấy =>Tâm tư của tác Ngoài trời mưa bụi bay giả Năm nay đào lại nở Không thấy ông đồ xưa Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ? II. Đọc hiểu văn bản: Mỗi năm hoa đào nở 1. Nội dung: Lại thấy ông đồ già a/ Hình ảnh Ông Đồ trong thời đắc ý: Bày mực Tàu, giấy đỏ * Mùa xuân năm xưa : Bên phố đông người qua - Khung cảnh mùa xuân tươi tắn , sinh động và Bao nhiêu người thuê viết sắc hoa đào nở không khí tưng bừng náo nhiệt . Tấm tắc ngợi khen tài: - Ông đồ đắt khách : Bao nhiêu người “Hoa tay thảo những nét => Có tài, được trọng vọng . Khổ thơ đầu gợi lên Như phượng múa, rồng bay” Lúccho bấy em giờ cảnh mọi mùa - Tết là dịp ông đồ trổ tài và được khenContài: ngườiHoa tay đón... nhận ngườixuân cóông trên thái bởi đất độ điều Bắc gì gì là ? = > Ông đồ trở thành một hình ảnhđốimột vớikhông mùaôngthể đồxuân ? Và như bấy giờ ông đồ là gì thiếu trong nét đẹp văn hóa truyền thốngthế nàodân? tộcTìm các chi Khi chế độ PK bị bãi trongtiết mắt nói lênmọi điều người đó ? . bỏ thì hình ảnh ông ? đồ lúc đó như thế nào? b. Hình ảnh ông đồ trong thời tàn: Nhưng mỗi năm mỗi vắng * Mùa xuân hiện tại : Người thuê viết nay đâu? - Câu thơ thấm đượm nỗi buồn xa vắng.Xác định thời Giấy đỏ buồn không thắm - Thời gian tuần hoàn , mùa xuân trở lạigianvẫn hoa, không Mực đọng gian được nói đào , vẫn phố xưa . trong nghiên sầu... Hìnhđến trong ảnh ông 2 khổ đồ trongthơ khổ thơ - Cuộc đời đã thay đổi , ông đồ vẵnnàyngồi n bên Ông đồ vẫn ngồi đấy hư thế nào phố trước sự lạnh lẽo của cảnh vật và “ qua? Qua đường không ai hay đừơng không ai hay” Ông thực sự đã bị bỏ rơi. Lá vàng rơi trên giấy Ngoài trời mưa bụi bay Trong 2 khổ thơ tác giả đã sử ÔngHình đồ ảnh vẫn “ ngồilá dụng biện pháp vàngđó, vậyrơi, ôngmưa ngồi bụi nghệ thuật nào ? bay”,đó để thể làm hiện gì ? Tác dụng của điều gì ? biện pháp nghệ thuậ đó ? Nghệ thuật: Nhưng mỗi năm mỗi vắng + Câu hỏi tu từ -> sự hụt hẫng, xót xa Người thuê viết nay đâu? + Tương phản đối lập Giấy đỏ buồn không thắm + Nhân hóa => Nỗi cô đơn hiu hắt, nỗi Mực đọng buồn xót xa thấm vào cảnh vật. trong nghiên sầu... Ông đồ vẫn ngồi đấy Qua đường không ai hay + “Lá vàng”: tàn tạ Ẩn dụ, Lá vàng rơi trên giấy + “Mưa bụi”:ảm đạm, thê lương tả cảnh Ngoài trời mưa bụi bay ngụ tình => Nền Nho học suy tàn, ông đồ hiện lên hết sức đáng thương. b. Hình ảnh ông đồ trong thời tàn: Nhưng mỗi năm mỗi vắng - Hình ảnh ông đồ trơ trội, lạc lỏng, tội nghiệp giữa dòng đời Người thuê viết nay đâu? trôi chảy Đó là 1 hình ảnh xót xa, thông cảmNêu trongcảm nghĩsự tàn tạ. Giấy đỏ buồn không thắm của em về số Mực đọng phận của ông đồ trong nghiên sầu... => Tác giả đồng cảm sâu sắc với nổi lòng tê tái của ông đồ tiếc thương cho một thời đại văn hóa đã đi qua?. Ông đồ vẫn ngồi đấy Qua đường không ai hay Lá vàng rơi trên giấy Ngoài trời mưa bụi bay 7/ Hãy so sánh sự khác nhau Thiên nhiên vẫn giữa 2 hình ảnh tồn tại, đẹp đẽ và bất trong 4 khổ thơ biến; con người thì trở đầu và hình ảnh thành xưa cũ, vắng ông đồ? bóng. c. Tâm tư tác giả: Năm nay đào lại nở Sự mai một những giá trị truyền thống là vấn Không thấy ông đồ xưa đề của đời sống hiện đại được phản ánh Những người muôn năm cũ trong những lời thơ tự nhiên và đầy cảm xúc. Hồn ở đâu bây giờ ? QuaBài khổthơ nàythơ này,tác taQuagiả thấy thể đây hình hiện ta thấy ảnhtình Câutáccảmông giả hỏi đồgì là đượctuđối người từ với toátmiêunhư lênông tả thếđiều như đồ nào? ?gì thế ? nào ? 2. Nghệ thuật: -Viết theo thể thơ ngũ ngôn hiện đại . -Xây dựng những hình ảnhBàiđối thơlập này. tác -Kết hợp giữa biểu cảm giảvà tả sử,kể dụng. nghệ -Lựa chọn lời thơ gợi cảm xúcthuật nào? - Ẩn dụ,so sánh,nói quá, tả cảnh ngụ tình . 3.Ý nghĩa: Qua văn bản, tác Bài thơ thể giảhiện muốnsâu sắc gửitình cảnhgấm đáng thương củađến ôngngười đồ vàđọc niềmđều cảm thương, nuốigì ?tiếc của tác giả đối với một lớp người, một nét văn hoá truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Việc xin chữ đầu năm lâu nay đã có và ngày một thịnh hành, nó đang trở thành phong tục đẹp của người Việt Nam mỗi độ xuân về Tết đến. Tại Hà Nội, việc này diễn ra ở nhiều nơi: trong nhà riêng của một số thầy đồ có tiếng văn hay chữ tốt, trên đường phố nơi có khoảng hè rộng rãi và nhiều người qua lại. Chỗ có vẻ ấn tượng nhất là trước sân Văn Miếu, khoảng hè phố đường Bà Triệu, đoạn giao cắt với đường Trần Hưng Đạo... Xin chữ là một nét đẹp văn hóa cần phát huy. Chỉ một chữ treo trước mặt mà có ý nghĩa về đạo đức và đời sống đối với những con người cụ thể sẽ giá trị hơn nhiều những lời nói sáo rỗng.
Tài liệu đính kèm: